Cho bé yêu > Truyện, thơ cho bé

THƠ TRUYỆN CHỦ ĐIỂM ĐỘNG VẬT

Con chuột phát phì


   Chuột ta gặm sàn nhà, và một khe hở hiện ra. Chuột chui qua khe hở và tìm ra rất nhiều thức ăn. Là một con chuột tham lam nên chuột ăn nhiều quá đến mức cái bụng hắn phình lên. Sáng ra, chuột tìm đường trở về ổ, nhưng cái bụng đã phình to đến mức chuột không sao lách qua được khe hở.

                                                                             Lép tônxtôi
                                          ( Trong tập “ Kiến và chim bồ câu “ Thúy Tòan dịch )
  

 

Ba người bạn


         Chim Sẻ, ếch và Cào Cào là ba người bạn thân. Một hôm cả ba đang nhảy nhót vui chơi thì gặp một cái ao to. Chim sẻ nói:
-    Tôi không thể nhảy qua cái ao này được. Tôi phải bay qua nó và đợi các bạn ở bên kia ao nhé.
Ếch phàn nàn:
-    Tôi không nhìn thấy một lá cây súng nào trên mặt ao. Do đó tôi không thể nhảy qua ao được. Tôi chỉ còn cách bơi qua ao thôi.
Cào Cào bình tĩnh nói với hai bạn rằng:
-    Tôi không thể nhảy hoặc bay qua ao được và cũng không biết bơi. Nhưng nếu chúng ta cùng nhau hợp sức thì cả ba chúng ta đều sang được bên kia bờ ao.
Cả chim Sẻ và Ếch đều hỏi:
-    Bằng cách nào hả bạn Cào Cào?
Cào Cào dõng dạc trình bày kế hoạch của mình:
-    Trước hết bạn chim Sẻ bay lên cây mang về đây một chiếc lá to. Tôi ngồi trên chiếc lá còn bạn Ếch bơi và đẩy chiếc lá đó qua ao.
Khi cả ba sang được bên kia bờ ao, chim Sẻ hỏi :
-    Này bạn Cào Cào, tôi có công mang chiếc lá về và bạn Ếch có công đẩy chiếc lá đó qua ao. Còn bạn thì làm gì?
              Cào Cào vui vẻ trả lời:
-    Tôi đã nghĩ ra kế hoạch qua ao và kế hoạch đó đã giúp đưa cả ba chúng ta sang được bờ ao bên này. Bạn có đồng ý như vậy không? Và bây giờ chúng ta lại cùng nhau vui chơi được rồi.
Chim Sẻ, Ếch đều nhảy lên mừng rỡ tán thành. Thế là cả ba bạn cùng nhau nhảy múa tiếp tục cuộc vui chơi của mình.

                                                                                                              Thu Hà 

    Gọi mẹ

    Tại sao những con chim non lại cứ kêu chiêm chiếp như thế? Chúng gọi mẹ đấy. Khi chim mẹ bay đi kiếm mồi nuôi con, chim non nằm trong tổ vắng hơi ấm của mẹ nên cảm thấy lạnh, rét và ngót bụng, thế là chim con kêu lên, trước nhỏ sau to dần: "Ri...ri…ri…nhiếp…nhiếp…chiu…chiu…”. Kỳ lạ, từ nơi xa, rất xa…Chim mẹ đã nghe thấy chim con kêu và vội bay về với con mồi ngậm ở mỏ để mớm cho con. Gà mẹ cũng thế. Đang dẫn cả đàn con đi nhặt, bới thức ăn, thế mà có chú gà lạc đàn tận đẩu tận đâu “ Nhiếc…nhiếc…chiếp…chiếp…” là Gà mẹ nghển cổ, ngó ngó nghiêng nghiêng rồi tao tác chạy tới. Nghé con mãi tung tăng, lúc dừng chân trước ngước trông sau, thấy chỉ có mỗi một mình mình, thế là hếch mũi lên: “Ọ…nghé ọ…ọ…ọ”. Trâu mẹ vểnh tai ngoắt sừng lại, ngẩng cao đầu cất tiếng đáp: ‘Ọ.. ọ…”. Mẹ ở đaằng kia, nghé quýnh cẳng chạy tới. Bê con cũng thế, vừa xa xa mẹ đã : “ Mê..mê…”. Bò mẹ vội vàng: “Ò bò…ò”. Không sợ bị lạc nữa. Chẳng phải chỉ loài vật mà con người cũng thế. Đang ngủ, giật mình, bé choàng mếu: “ Mẹ ơi,,,!”. Chẳng phải em bé, mà đã lớn rồi bị vấp đau, ngã lăn quay cũng kêu lên: “ Mẹ ơi!...”. Kỳ lạ mẹ đang ở nhà hay đang làm gì, hoặc đang ở xa cũng giật mình vào lúc con gọi. Con gọi mẹ nghe thấy. Mẹ gọi, con có nghe không?

                                                                                                         Phong Thu kể

Chim con  gà con


     Chim con bay đi bay lại trên bầu trời. Gà con chiêm chiếp dưới gốc cây. Chim con bay mỏi cánh, sà xuống một cành cây để nghỉ. Gà con nhìn lên hỏi chim con “ Trên trời chơi có thích không?”. Chim con trả lời “ Tất nhiên rồi”. Gà con nghe vậy, trong bụng nghĩ thầm: “ Vì sao chim con bay được mà mình lại không bay được. Mình cũng có đôi cánh kia mà! “.

    Thế rồi Gà con vỗ phành phạch đôi cánh, thế nhưng nó chỉ mới nhấc mình lên được một tẹo là rơi mình xuống ngay. Gà con buồn lắm, cúi gục đầu xuống. Chim con thấy thế liền bảo với Gà con: “ Anh bạn, đừng vội, đừng vội. Tớ biết bay sẽ dẫn cậu bay khắp bầu trời!”. Chim con bay sà xuống đậu bên Gà con, Gà con thích thú nhảy tót lên lưng chim con. “ Nào chúng ta cùng bay nào!”. Chim con duỗi đôi cánh, nhẹ nhàng bay vút lên không trung. Gà con thấy những đám mây bồng bềnh trôi như những nụ bông.

   “Ôi! Thế giới thật rộng bao la” – Gà con vui thích quá. Chim con cũng vậy, thấy vui trong lòng vì nó có bạn mới.

                                                                                                          Phong Thu

   Ba con gấu

       Đang hái hoa, cô bé Tóc Vàng vội đứng dậy: “Ôi! Trời lại mưa rồi, phải tìm chỗ trú thôi”.
      Cô chạy vào một ngôi nhà nhỏ và nhình thấy ba cái bàn và ba cái bát, một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô ngồi xuống và  ăn thức ăn để trong ba cái bát và tự nhủ: “ Ngon tuyệt!”. Cô nhìn xung quanh và nhìn thấy ba cái giường, một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô reo lên sung sướng: “Ôi! Những cái giường mới ấm áp làm sao!”. Cô chọn cái giường lớn nhất để ngủ.

      Một lát sau, Gấu bố, Gấu mẹ và Gấu con về đến nhà. Vừa bước vào nhà, Gấu bố giận giữ gầm lên:
-    Có ai đã đến đây thế này?
Khi thấy các bát đều hết sạch thức ăn, Gấu mẹ kêu lên:
-    Ai đã ăn hết thức ăn của chúng ta rồi?

Nghe tiếng ồn, cô bé Tóc Vàng choàng tỉnh dậy và kể lại cho gia đìng Gấu biết vì sao cô lại ở trong ngôi nhà này. Nghe xong Gấu Bố, Gấu Mẹ vá Gấu Con mĩm cười và đưa cô về nhà
    
     Từ hôm ấy cô bé Tóc Vàng trở thành người bạn thân thiết của gia đình Gấu.

                                                                Minh Trang ( dịch từ truyện của nước ngoài )

Rùa con tìm nhà


   Có một chú rùa con, vừa mới nở được mấy ngày đã vội vàmg đi tìm nhà của mình. Thấy tổ ong trên cây, tưởng đó là nhà của mình, Rùa Con vươn cổ lên hỏi : « Có phải nhà của tôi đây không ? ». Nhưng đàn ong bay túa ra làm Rùa Con sợ quá, thụt cổ vào nằm im như chết. Sau đó Rùa bò tới chân một bức tường. Thấy hang chuột, Rùa Con định chui vào thì một chú chuộc ngăn lại : « Đây là nhà của chúng tôi. Không phải nhà của bạn đâu, Rùa ạ ». Trông thấy dòng sông nhỏ, Rùa nghĩ : « Có lẽ nhà mình ở dưới nước ». Thế là Rùa nhảy xuống sông. Bơi được một quãng ngắn, Rùa con đã mệt đứt cả hơi, đành bò lên bờ. Gặp ốc sên, Rùa lại hỏi : « Bạn có biết nhà tớ ở đâu không ? » Ốc sên trả lời : « Ôi ! Bạn hãy nhìn tớ đây rồi hãy nhìn lại lưng mình mà xem ». Bấy giờ Rùa con mới quay đầu nhìn lại cái mai của mình. Rồi vừa tủm tỉm cười vừa nói với ốc sên : « Cảm ơn bạn nhé ! Nhờ có bạn mà tớ đã tìm được nhà của mình rồi ».
         Nào, các cháu hãy thử nghĩ xem nhà của rùa con ở đâu ?

                                                                                      Theo lời kể của Thanh Mai


 Truyện : Đại bàng và chim sẻ

 

Đại bàng và chim sẻ


Ðại bàng quyết không chịu thua chim sẻ, nó lấy hết sức tàn rướn lên cao nhưng không được nữa.Ðại bàng tắt thở. Từ trên cao nó rơi thẳng xuống vực như một hòn đá vậy. 

Khi ấy, sẻ con chỉ việc xòe cánh ra từ từ hạ xuống giữa các loài chim đang nóng lòng chờ tin cuộc đọ sức. Chúng không hiểu sẻ con có mưu mẹo gì mà thắng được đại bàng vốn bay cao nhường ấy.
 
Chỉ có mỗi một con sẻ con khác là trông thấy lúc cuộc thi bắt đầu, sẻ con đã đậu ngay trên lưng đại bàng. Thì ra đại bàng đã mất công chở chim sẻ trên lưng mà không biết. Mỗi lần đại bàng cất tiếng hỏi, sẻ con lại từ lưng đại bàng bay lên đáp lời.

Bằng trí thông minh và lòng dũng cảm, sẻ con đã thắng đại bàng kiêu ngạo và to lớn hơn nó gấp nghìn lần

( truyện sưu tầm)

 

Hai chú thỏ và một con sói


Chuyện xảy ra ở một khu rừng mang tên Nhân Ái …

Hai anh em thỏ vào rừng hái hoa. Thỏ anh dặn thỏ em: “ Đừng hái hoa ở đây, người ta đang đào lỗ bẫy chó sói đó!”.

Một con sói đi qua lè lưỡi liếm mép: “ Chà, mồi ngon quá, hai con thỏ này đủ cho mình chén một bữa no đây! ”
.
Chợt sói rơi tõm xuống hố. Nó kêu thất thanh:
-    Cứu tôi với! Cứu tôi với! Cứu tôi với!

Anh em thỏ hỏi thăm:
-    Người là ai?
-    Tôi là Chó Xám ở đằng sau dãy núi kia!
-    Chó Xám ư? Nhưng ngươi đang làm gì ở đó?
-    Tôi thấy một con sói săn đuổi bạn Sóc. Tôi lao theo cứu bạn Sóc nhưng chẳng may bị rơi vào cái lỗ này!
-    Vì muốn cứu bạn Sóc mà bạn ấy bị rơi vào cái bẫy này. Mình giúp Chó Xám đi anh!
-    Nhưng anh thấy nghi ngờ lắm!
-    Sao hả anh?
-    Nhìn kìa, đuôi chó phải ngắn và ngoe ngẩy chứ! Đuôi này dài hơn đuôi chó cả khúc em ạ.
-    Tôi là Chó Xám mà. Đuôi của tôi ngoe ngẩy đây này!
-    Đồ lừa dối! Răng của nhà ngươi nhọn hoắt thế kia. Răng chó cũng ngắn hơn răng nhà ngươi. Đích thị ngươi là sói ác rồi!

An hem thỏ liền gọi muông thú lại:
-    Các bạn ơi! Sói con đã rơi vào bẫy. Mau đến đây đi!
Nai, Khỉ, Sói ùa đến cùng nói: 

“ Ta trừng trị nó chứ?”
-    Đúng, phải trả thù cho các bạn đã bị nó hại!
Sói sợ hãi nằn nì: “ Ôi! Tôi còn nhỏ lắm, tôi chưa hại ai bao giờ ”.

Các bạn bàn bạc:
-    Nó giả vờ đấy!
-    Nó đã hại nhiều người lắm! Nào mạnh tay lên anh em ơi!

Thỏ em lưỡng lự: Khoan đã! Em nghĩ mình nên cho Sói con một cơ hội!
Các bạn đồng loạt phản đối:

-    Cơ hội gì? Phải trả thù!
-    Phải rồi! Không tha đâu!

Thỏ con nói tiếp:
-    Nhưng các anh chị đã quên rằng mình đang sống trong khu rừng Nhân Ái sao?
-    Ngươi không được dối trá nữa!
-    Không được hung ác như họ hàng của nhà ngươi!
Sói vội nói: “ Vâng, tôi xin hứa với các bạn mà!”

Truyện về hai chú thỏ và một con sói con ở khu rừng Nhân Ái là như vậy đó

( Sưu tầm )

Sự tích chó Sói


Ngày xưa, sau khi Thượng đế tạo ra Trái Đất và muôn loài, ngài liền cho gọi Quỷ sứ đến và hỏi nó:
-    Ngươi xem, công việc của ta có đáng tự hào không?
Quỷ sứ nói:
-    Tâu Thượng đế, tác phẩm của ngài quả là toàn mĩ, nhưng vẫn còn thiếu một con vật nữa.
Thượng đế hỏi:
-    Đó là con vật gì?
Quỷ sứ trả lời:
-    Đó là con vật có thể canh giữ được cả cánh rừng rộng lớn. Nó có thể giữ cho cánh rừng khỏi bị chặt phá bừa bãi.
Thượng đế băn khoăn:
-    Chẳng phải ta đã tính đến chuyện đó khi tạo ra gấu và các loài thú dữ rồi đó sao?
Quỷ sứ đồng ý: “ Đúng là ngài đã tính đến chuyện ấy, nhưng khi mùa đông đến, gấu và các loài thú dữ đi ngủ để tránh rét. Rừng xanh lúc ấy chẳng còn ai ngó ngang trông nom”
Thực ra Quỷ sứ muốn tạo ra con vật quái ác để hại muôn loài. Nó tâu với Thượng đế:
-    Nếu Người cho phép thì thần xin tự tay mình làm ra loài vật đó ạ!
Thượng đế đồng ý:
-    Được, ta cho phép.
Quỷ sứ lại nài nỉ:
-    Xin Ngài hãy cho thần một câu thần chú để thần có thể tạo ra một con vật sống cho Trái Đất.
Thượng đế dặn dò:
-    Khi nào làm xong con vật đó, ngươi hãy nói: “ Sống dậy và diệt trừ ma quỷ”
Suốt đêm Quỷ sứ hì hục tạo ra một con vật theo ý muốn của nó. Một cây sào cứng hình trụ dài làm xương sống cho con vật. Một khúc gỗ to hình trụ làm đầu. Quỷ sứ lại lấy một cục gạch hình khối chữ nhật làm lưng, cây dương xỉ làm đuôi, chân là bốn khúc cây nhỏ hình trụ, trái tim của con vật là một hòn đá cuội tròn xoe như khối hình cầu, còn lông phủ trên mình con vật làm từ rong rêu. Hai con mắt được gắn từ hai hòn than hồng cũng là hình cầu, còn răng và móng vuốt thì làm từ đinh sắt.
Khi tạo xong con vật, Quỷ sứ vui mừng đặt tên cho nó là chó sói. Khi đọc câu thần chú mà Thượng đế ban cho, Quỷ sứ đã cố tình đọc sai là: “ Hãy sống dậy và diệt trừ Thượng đế”
Quỷ sứ lập đi lập lại câu thần chú láo toét của nó cả chục lần mà con sói vẫn không nhúc nhích. Cuối cùng, bực mình quá nó gào lên với con sói:
-    Sói! Hãy sống dậy mà diệt trừ Thượng  đế!
Ý đồ đen tối của Quỷ sứ vẫn không được thực hiện, nó đành chạy thật xa con sói và nói: “ Chó sói hãy sống dậy…” rồi ngừng lại, Quỷ sứ thì thào: “ và diệt trừ ma quỷ”
Lập tức cho Sói động đậy và trở thành con vật sống. Nó lao như tên bắn đuổi theo Quỷ sứ rồi nhanh chóng xé xác kẻ đã có ý đồ xấu xa khi tạo ra nó.
Cho tới tận ngày nay, chó sói vẫn còn truy đuổi loài quỷ sứ độc ác.

( Truyện dân gian Nga)

 

Hội nghị Chuột


Một con Mèo rất hung dữ, tiêu diệt gần hết lũ Chuột Lũ Chuột còn lại rất sợ, chỉ chui ở trong hang chịu cảnh đói khát mà không dám rời khỏi hang. Một hôm nhân dịp Mèo có việc phải đi xa, các con Chuột mới tụ tập lại, bàn cách để đối phó với tình thế. 

Thôi thì đủ các loại chuột, nào là chuột Cống, chuột Bạch, chuột Chù, chuột Nhắt, chuột Động từ các nơi đổ về dự Hội Nghị. 

Chuột Cống là niên trưởng, đưa ra ý kiến là tình thế rất nguy ngập, bây giờ chỉ còn cách buộc một cái chuông vào cổ tên kẻ thù hung dữ kia, để mỗi lần hắn cử động thì phát ra tiếng leng keng, các chuột đều biết trước và trốn tránh dưới đất. Các con chuột khác đều gật gù tán thưởng ý kiến quá hay của vị niên trưởng khả kính này. 

Việc khó khăn nhất là ai sẽ lãnh công việc đeo chuông vào cổ Mèo. Chuột này nói: 
   - "Không, tôi không thể làm chuyện này! Tôi không dại đâu!" 
Chuột khác nói: 
   - "Tôi cũng vậy!" 

Bàn tán với nhau mãi, chẳng ai chịu làm việc nguy hiểm này, rốt cuộc lũ chuột đành giải tán Hội Nghị. 

( Phỏng truyện ngụ ngôn La Fontaine )

Thi hát 

Một buổi sáng cả khu rừng xôn xao trước bảng thông báo…

-    Thi hát hả? Tuyệt lắm! Nhưng giải nhất lại về tay Họa Mi thôi!
-    Không! Giải năm nay chỉ dành cho loài thú, chim không được thi đâu.
Lũ thú phấn chấn bàn tán râm ran.

Cáo lớn tiếng cười:
-    A, ha, ha! Nếu vậy tớ sẽ tham gia và thế nào mà chẳng đoạt giải.
-    Đừng có mơ! Còn cả Sói này tham dự đó.
Từ hôm đó, khắp khu rừng vang lên tiếng tập hát.

Cọp thì gầm gà gầm gừ nghe mà phát khiếp. Sói thì hú vang cả khu rừng: Ú, ú, ú… Cáo ta cứ ư…ư… trong họng, làm cho hàng xóm phát sốt. Khiếp nhất là nghe tiếng eng éc của lũ heo. Tiếng ngao ngao của lũ mèo, nghe mà thảm thiết. Tội nhất là lũ bò, cái giọng ồm ồm: ùm bò, ùm bò… làm cả khu rừng như tối đen lại.
Và rồi… ngày thi đã đến.

Họa Mi hớt hải nói:
-    Bác cảnh sát Gấu ơi! Phần thưởng mất rồi.
Bác gấu vội vã đi tìm thủ phạm, nhưng tìm mãi mà không thấy. Các vị giám khảo Họa Mi, Sơn Ca, Vàng Anh đều nhất trí cho cuộc thi bắt đầu, phần thưởng sẽ trao sau khi tìm được.
Thí sinh thứ nhất có khuôn mặt tam giác nhọn hoắt, thân hình nở nang,cái cổ thon nhỏ làm cho người hắn cũng gần giống như hình tam giác. Cái đuôi như cái chổi lớn cũng hình tam giác ngoáy qua quoáy lại đầy vẻ tự tin. Hắn tự xưng là Sói Xám. Hắn hát bài: Ú, ú, ú…
Sợ mất giải, ả Cáo tất tả lên. ả cũng có khuôn mặt tam giác, thân hình tam giác và cái đuôi tam giác như chàng Sói Xám. Có điều ả nhỏ nhắn mềm mại hơn. Bộ lông màu vàng cam của ả lộng lẫy hơn. Ả hát bài: Ư, ư, ư…

Thí sinh thứ ba có nước da trắng hồng, thân hình tròn xoe, cái má phúng phính, cái mũi tròn ướt ướt gây chú ý cho ban giám khảo. Đôi tai hình tam giác khiến cho nét mặt anh bớt nặng nề đôi chút. Đó là anh heo mập. Anh hát một bài ca thật trầm bỗng: Ịt éc, ịt éc… Ban giám khảo gật gù thưởng thức, dường như giải nhất sẽ thuộc về anh Heo mập.

Anh Bò mộng cũng quyết thắng. Dáng vẻ chậm rãi, bộ lông mượt màu nâu bóng như nhung, thân hình vạm vỡ tựa như tảng núi hình chữ nhật, khuôn mặt gần giống hình tam giác của anh rất trang nghiêm. Bài ca của anh trầm lắng như chính anh: Ùm bò, ùm bò…
Ban giám khảo xúc động gần như phát khóc lên được.

Với bộ lông vàng óng, điểm những vằn cam tươi, khuôn mặt tròn và đôi tai hình tam giác nhỏ nhắn, có lẽ chị Mèo là thí sinh khả ái nhất. Giọng ca ngọt ngào của chị cất lên như tiếng chuông buổi sớm: Ngao, ngao, ngao, meo, meo, meo…

Bỗng bịch một cái, gói quà từ trên cây rớt xuống. Thủ phạm bị đè dưới gói quà. Ai vậy? Mỏ nhọn hoắt, mặt tam giác, hai lỗ tai tròn, cái đuôi bé choắt, miệng kêu chít, chít, chít… Ái chà! Hóa ra kẻ trộm là tên Chuột nhắt. Vừa nghe tiếng chị Mèo, Chuột nhắt đã ngã ngất đi.

Thế là, ban giám khảo quyết định trao giải nhất cho chị Mèo vì tiếng hát của chị đã làm say lòng người tốt và làm kẻ xấu phải run sợ.

( Truyện Sưu Tầm)

 Công và quạ 

 

Xưa con công với con quạ làm bạn với nhau thân lắm, vì hai con cùng xấu cả. Một hôm Công và Quạ ngồi nói chuyện với nhau, Quạ bảo Công rằng: 

- Thử xem, các giống chim trên rừng, trên núi, giống nào cũng đẹp. Này như: con phượng hoàng, cái mình nó quý giá biết bao, đến nỗi người ta thường khen: "Một cái lông con phượng hoàng bằng cả một làng chim chích". Còn như con hạc, cái hình, cái dạng, cái chân, cái tóc nó thanh tao biết bao, để cho người ta phải nói: "Hạc đứng chầu Vua", "Nghìn năm tóc bạc, tuổi rùa càng xinh". Còn như anh em ta đây! Than ôi! Thân hình thật không còn giống nào xấu bằng nữa. 

Công nói: 
- Phận xấu đành vậy, chớ biết làm sao bây giờ? 
Quạ nghĩ một lúc rồi bàn rằng: 
- Xấu mà làm ra đẹp, cũng được chớ gì! Bây giờ hai đứa ta thử tô điểm vẽ vời lẫn cho nhau xem có đẹp hay không? 
Công bằng lòng.
 
Quạ bèn tô điểm, vẽ vời cho Công trước. Quả nhiên cái mình, cái đuôi Công lóng lánh, có bao nhiêu màu sắc đẹp, đẹp hơn những giống chim khác nhiều. 
Đến lượt Công ngồi tô điểm, vẽ vời cho Quạ, thì chợt nghe tiếng ríu rít, biết bao nhiêu chim con ở phía đông bay lại. 

Quạ liền hỏi : 
- Các bạn đi đâu mà kéo đàn, kéo lũ như thế? 
Đàn chim nói: 
- Chúng tôi nghe đồn ở dưới phương nam có thật nhiều gạo, nhiều gà, và rất nhiều đồ ăn ngon khác.... Chúng tôi rủ nhau đi kiếm ăn đây. Anh làm gì đấy? Hay ta cùng đi một thể? 
Quạ nghe nói, trong lòng háo hức muốn đi theo đàn chim kia ngay lập tức. Quạ mới nói với Công rằng: 
- Bây giờ mà tôi ngồi đợi để cho anh tô điểm vẽ vời, thì chưa biết đến bao giờ mới xong. Thôi, hay sẵn cả đĩa mực đây, anh cứ cầm thế mà đổ lên mình tôi để tôi đi theo bọn kia, kẻo lỡ mất một dịp may kiếm ăn tốt. 

Công thấy Quạ bảo thế, chiều ý làm theo, cầm cả đĩa mực dốc vào mình Quạ. Thành bao nhiêu lông cánh của Quạ toàn một màu đen như mực.
 
Quạ bay đi kiếm ăn không còn nghĩ gì đến xấu với đẹp nữa. Nhưng đến lúc ăn no trở về, quạ thấy con cò trắng muốt bay qua trông thấy nó mà cười. Quạ tức lắm, bèn ngắm lại mình thì ôi thôi... Quạ thấy mình đen thui thủi, thiệt xấu xí, thẹn quá bèn bay đi trốn.. 
Từ đó, không ai còn thấy Quạ đâu nữa, trừ ở những nơi hoang dã vắng vẻ.

( truyện sưu tầm )

Trí khôn của ta đây
 

(Hay là sự tích bộ lông vằn của hổ, hàm răng trên bị khuyết của trâu)


        Một con cọp từ trong rừng đi ra, thấy một anh nông dân cùng một con trâu đang cày dưới ruộng. Trâu cặm cụi đi từng bước, lâu lâu lại bị quất một roi vào mông. Cọp lấy làm ngạc nhiên lắm. Ðến trưa, mở cày, Cọp liền đi lại gần Trâu hỏi:

- Này, trông anh khỏe thế, sao anh lại để cho người đánh đập khổ sở như vậy?
Trâu trả lời khẽ vào tai Cọp:

- Người tuy nhỏ, nhưng người có trí khôn, anh ạ!
Cọp không hiểu, tò mò hỏi:

- Trí khôn là cái gì? Nó như thế nào?
Trâu không biết giải thích ra sao, đành trả lời qua quýt:
- Trí khôn là trí khôn, chứ còn là cái gì nữa? Muốn biết rõ thì hỏi người ấy!
Cọp thong thả bước lại chỗ anh nông dân và hỏi:

- Trí khôn của anh đâu, cho tôi xem một tí có được không?
Anh nông dân suy nghĩ một lát rồi nói:

- Trí khôn tôi để ở nhà. Ðể tôi về lấy cho anh xem. Anh có cần, tôi sẽ cho anh một ít.
Cọp nghe nói, mừng lắm.
Anh nông dân toan đi, lại làm như sực nhớ ra điều gì bèn nói:

- Nhưng mà tôi đi khỏi, lỡ anh ăn mất trâu của tôi thì sao?
Cọp đang băn khoăn chưa biết trả lời thế nào thì anh nông dân đã nói tiếp:

- Hay là anh chịu khó để tôi buộc tạm vào gốc cây này cho tôi được yên tâm.
Cọp ưng thuận, anh nông dân bèn lấy dây thừng trói cọp thật chặt vào một gốc cây. Xong anh lấy rơm chất chung quanh Cọp, châm lửa đốt và quát:

- Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!
Trâu thấy vậy thích quá, bò lăn ra mà cười, không may hàm trên va vào đá, răng gãy không còn chiếc nào.

Mãi sau dây thừng cháy đứt, Cọp mới vùng dậy ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào rừng không dám ngoái nhìn lại.

Từ đó, cọp sinh ra con nào trên mình cũng có những vằn đen dài, vốn là dấu tích những vết cháy, còn trâu thì chẳng con nào có răng ở hàm trên cả.

 

 Tiếng hót chim sơn ca 

 

        Ở Trung Quốc, nơi mà Hoàng đế là một người Trung Quốc và tất cả quần thần cũng là người Trung Quốc, các bạn hẳn cũng biết điều đó, đã có một câu chuyện.

    Câu chuyện này xảy ra lâu lắm rồi, nhưng chính vì thế mà phải kể lại để người ta khỏi quên đi.
    Cung điện của Hoàng đế đẹp nhất trần gian, làm bằng một loại sứ rất quý, nhưng dễ vỡ, mỗi khi chạm đến phải thật nhẹ tay, nhẹ chân. Trong vườn Thượng uyển trồng toàn những loại hoa quý, rất kỳ lạ, những bông hoa đẹp nhất phải đeo lục lạc bằng bạc để cho du khách khi đến xem phải lưu ý. Khu vườn được chăm sóc kỳ công và trải rộng, ngay người làm vườn cũng không biết đến đâu là hết. Càng đi càng gặp nhiều điều kỳ thú, những cây cao bóng cả vươn dài, những hồ rộng mênh mông sâu thẳm. Rừng thoai thoải xuống biển, trên làn nước xanh những con thuyền lớn có thể lướt dưới bóng cây. Nơi đây có con hoạ mi thường cất tiếng hót mê hồn. Một anh thuyền chài nghèo khổ lòng chứa chất bao nỗi lo toan dăng lưới đi qua, nghe tiếng chim hót cũng phải dừng lại nghe. Anh reo lên: "Trời ơi, Thánh thót biết bao".
Nhưng rồi mải mê với công việc, anh ta quên chim ngay. Đêm sau đi dăng lưới qua đấy, anh lại nghe tiếng chim hót: anh lại đứng lại nghe và lại reo lên: "Trời ơi, Thánh thót biết bao".
Khách tham quan từ nhiều nước trên thế giới kéo đến hoàng thành. Họ ca ngợi hoàng cung và vườn thượng uyển; nhưng khi nghe hoạ mi hót, họ đồng thanh reo lên: "Đấy mới là điều kỳ diệu". 
  
    Trở về quê hương, họ thuật lại những điều mắt thấy tai nghe. Nhiều học giả đã viết thành sách ca tụng hoàng thành, hoàng cung và vườn thượng uyển; nhưng người ta ca tụng hoạ mi nhiều hơn cả, những thi sĩ nổi tiếng đã làm những bài thơ kiệt tác để ca ngợi con chim hoạ mi hót hay trong khu rừng bên bờ biển. Sách được truyền đi khắp nơi, có quyển lọt vào tay Hoàng đế. Người chăm chú đọc, nhiều lúc gật đầu tán thưởng những đoạn văn hay ca tụng hoàng thành, hoàng cung và vườn thượng uyển.

Đọc tiếp, người thấy có đoạn viết: "Nhưng con chim hoạ mi mới thật là kỳ diệu!" Hoàng đế ngạc nhiên:

- Gì thế này? Con chim hoạ mi à? Sao ta lại không biết nhỉ? Có đúng là trong giang sơn ta; hơn nữa lại ngay trong vườn của ta, lại có một con chim như thế không? Ta chưa hề nghe nói bao giờ, lạ thật!
Hoàng đế truyền gọi quan thị lang là người cầm quyền cao chức trọng; mỗi khi có kẻ dưới đến trình báo hay thỉnh cầu điều gì, ngài chỉ trả lời cộc lốc: "Hớ!"
Hoàng đế phán hỏi:

- Ở đây chừng như có một con chim người ta gọi là hoạ mi. Thiên hạ cho rằng con chim này là loại chim quý hiếm. Vậy sao chưa thấy ai tâu với Trẫm?"
Quan thị lang thưa:
- Muôn tâu bệ hạ, chính hạ thần cũng chưa nghe thấy nói bao giờ và cũng chưa thấy ai đem đến tiến cử.
- Vậy ngay tối nay phải đem nó đến hót cho Trẫm nghe. Thiên hạ biết đến vật báu của Trẫm mà riêng Trẫm lại không biết!
Quan Thị Lang tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, thực tình hạ thần chưa hề thấy con chim ấy, nhưng hạ thần xin đi tìm nhất định sẽ tìm được.
Nhưng tìm đâu? Quan Thị Lang đã leo lên khắp lầu son gác tía, qua khắp các cung điện và đường lối đi lại, gặp ai cũng hỏi, nhưng chẳng ai biết gì về chim hoạ mi cả.
Quan Thị Lang lại vào chầu hoàng đế:
- Tâu thánh thượng - Ngài nói - Có lẽ sách đã đánh lừa độc giả, xin bệ hạ đừng tin, đây chỉ là chuyện hoang đường.
Hoàng đế phán:
- Những sách ta xem là những sách của Hoàng đế Nhật Bản gửi tặng, lẽ nào lại là chuyện bịa đặt? Trẫm muốn được nghe chim hoạ mi hót ngay tối nay. Trẫm sẽ ban thưởng cho chim nhiều ân huệ. Nếu không đưa được hoạ mi đến thì cả triều đình sẽ bị phạt giẫm lên bụng sau khi ăn cơm no.
Quan Thị lang cúi chào Hoàng thượng ra về. Rồi ngài chạy tới chạy lui, leo lên leo xuống, khắp cả lầu son gác tía, vào khắp các phòng trong hoàng cung, sục sạo mọi ngõ ngách, một nửa triều thần cũng làm như thế, vì chẳng ai muốn chịu tội giẫm lên bụng. Rõ là một cuộc chạy đua loạn xạ để tìm một con chim cả thiên hạ biết tiếng chỉ trừ Hoàng đế và đình thần.
Cuối cùng họ vớ được một cô bé thị tì.
- Trời ơi! - Cô bé kêu lên - Con chim hoạ mi! Cháu biết! Nó hót hay lắm! Chiều nào mang cơm thừa cho mẹ đang ốm, lúc về mỏi chân đứng nghỉ trong rừng, cháu cũng được nghe nó hót. Những lúc ấy cháu thấy sung sướng đến chảy nước mắt như khi được mẹ cháu ôm hôn vậy.
Quan Thị lang nói như reo:
- Cháu bé ngoan lắm! Cháu hãy đưa ta đến chỗ hoạ mi đậu, ta sẽ ban cho cháu một chức vị ở trong nhà bếp và cho phép cháu được vào xem Hoàng đế ngự thiện. Cháu cần đi ngay vì tối nay đã phải đem chim đến hót cho Hoàng đế nghe.
Cả một nửa triều đình theo con bé thị tì vào rừng nơi có hoạ mi hót. Dọc đường bỗng nghe tiếng bò rống, một thị đồng reo lên: Hoạ mi đấy! Chim gì mà lớn tiếng thế! Hình như tôi đã được nghe ở đâu rồi!
Nữ tì nói:
- Không phải đâu! Bò rống đấy! Còn phải đi lâu mới tới!
Lúc sau lại có tiếng ì uôm của một con ễnh ương ở trong ao. Pháp tăng trong triều cũng đi theo đoàn reo lên:
- Hoạ mi đấy! Nghe sao mà thánh thót thế! Chưa bao giờ bần tăng được nghe một giọng chim hót hay như thế!
Nữ tì nói:
- Không phải đâu! Đấy là ễnh ương!
Đi thêm một quãng, thị tì bảo mọi người:
- Hãy im lặng mà nghe! Nó đấy! Hoạ mi đấy - Thị tì nói và chỉ một con chim nhỏ lông xám đang đậu trên một cành cây.
Quang Thị lang ngạc nhiên:
- Hoạ mi đấy à? Ta cứ tưởng nó đẹp kia chứ? Bộ lông nó trông tầm thường quá! Hay là trước mặt đông đủ quần thần nó sợ, tái sắc đi?
Thị tì cất tiếng gọi:
- Hoạ mi ơi! Hoàng đế muốn nghe hoạ mi hót đấy.
- Rất vui lòng! - Hoạ mi trả lời.
Và cất tiếng hót thánh thót mê hồn.
Quan thị lang khen:
- Nghe trong như những tiếng nhạc bằng pha lê. Cái cổ họng nó xinh xắn cứ phập phồng. Thế mà chưa bao giờ được nghe hoạ mi hót cũng tiếc thật. Vào hoàng cung chắc nó sẽ được triều đình và hoàng gia nhiệt liệt hoan nghênh.
Tưởng hoàng đế có mặt ở đấy, hoạ mi hỏi:
- Tôi có phải hót lần nữa cho thánh thượng nghe không?
Quan thị lang nói:
- Hoạ mi ơi! Người hãy theo chúng ta về cung hót cho Hoàng đế mê say.
- Giọng hót của tôi ở chốn rừng này, dưới vòm cây này, mới là hay nhất.
Hoạ mi nói thế, nhưng khi biết Hoàng đế muốn nó đến hót tại hoàng cung, nó cũng vui lòng đi theo.
Ở hoàng cung người ta đã chuẩn bị tiếp thật long trọng.
Hàng ngàn cây đèn bằng vàng sáng chói trên sân rồng và trên các bệ bằng sứ. Hàng hiên rực rỡ những chậu hoa hiếm thấy, chuông bạc ngân vang mỗi khi gió thoảng nhẹ.
Chính giữa đại diện, nơi Hoàng đế ngự có để sẵn một cành cây bằng vàng cho chim đến đậu. Văn võ bá quan tề tựu đông đủ; cả cô thị tì mới được phong chức đầu bếp, cũng được phép đến nấp nghe sau cánh cửa. Các quan đều mặc phẩm phục, chăm chú chiêm ngưỡng con chim màu xám đang líu lo trên cành vàng.
Hoạ mi hót hay đến nỗi Hoàng đế xúc động, sụt sùi, nước mắt giàn giụa. Người rất hài lòng, truyền đeo chiếc thẻ bà bằng vàng vào cổ chim để thưởng công. Nhưng hoạ mi khước từ nói:
- Như thế này là vinh dự cho tôi lắm rồi! Được thấy những giọt nước mắt của Hoàng đế nhỏ khi nghe tôi hót là một ân huệ lớn đối với tôi.
Hoạ mi lại cất tiếng hót êm đềm thấm thía như để tạ ơn.
Các bà phu nhân thì thào với nhau:
- Không còn gì tuyệt bằng.
Có bà còn ngậm tí nước vào miệng, khẽ lấy giọng ro ro trong cổ bắt chước tiếng chim. Trong bụng nghĩ cứ làm như thế giọng các bà sẽ biến thành giọng hoạ mi.
Ngay cả các nữ tì, thị vị, những người khách khó tính nhất cũng nhiệt liệt ca ngợi giọng hót của hoạ mi.
Như vậy hoạ mi được cả triều đình và hoàng gia ca ngợi.
Hoàng đế truyền ban cho hoạ mi một chiếc lồng sơn son treo trong cung, chim được phép ra ngoài mỗi ngày hai lần mỗi đêm một lần. Mỗi khi ra ngoài chim được mười hai quan hầu đi theo, mỗi người nâng một sợi tơ buộc vào chân chim. Kiểu du ngoạn như vậy, hoạ mi chẳng thích thú gì.
Cả kinh thành náo nức về con chim. Ai đẻ con cũng muốn đặt tên là hoạ mi, kể cả những đứa có giọng khàn khàn.
Một hôm Hoàng đế nhận được một gói gửi đến bên ngài đề hai chữ "Hoạ mi".
Hoàng đế mở gói, bụng nghĩ chắc lại là một quyển sách nói về chim Hoạ mi.
Nhưng không phải. Trong gói lại là một con hoạ mi nhân tạo, giống hệt con hoạ mi thật, mình, dát đầy kim cương, ngọc xanh ngọc đỏ. Hễ vặn máy chim lại hót lên như hoạ mi thật, cái đuôi vẫy vẫy óng ánh sợi vàng sợi bạc. Cổ chim hoạ mi đeo một cái vòng, trên khắc dòng chữ:
"Tôi là hoạ mi của Hoàng đế Nhật Bản, tôi chưa sánh được với Hoạ mi của hoàng đế Trung Hoa".
Cả triều đình reo lên:
- Tuyệt quá!
Hoàng đế phong cho người mang hoạ mi giả một chức vị cao và ban thưởng.
Triều thần có người bàn cho hai con chim cùng hót, để được nghe một bản song ca của hai con chim hoạ mi tuyệt diệu.
Người ta đã thử nhưng không được, vì con chim hoạ mi thật hót một kiểu riêng của nó, còn hoạ mi giả cứ hót theo nhịp ba.
Quan chưởng nhạc đã biện hộ cho hoạ mi máy nói rằng nó hót không sai đâu, rất đúng nhịp, tôi cũng thường dạy trên lớp như thế.
Nghe quan chưởng nhạc nói vậy, người ta bèn cho chim giả hót một mình. Nó hót rất hay, chẳng kém gì chim thật, lại đẹp nữa, lúc nó hót cứ lóng lánh như nạm kim cương.
Nó có thể hót thông luôn một lúc ba mươi lần mà vẫn hay, người nghe không thấy chán, vẫn cứ muốn nghe nữa. 
Nhưng Hoàng đế truyền để chim thật hót một lúc.
Nhưng nhìn trước nhìn sau chẳng thấy chim thật. Thì ra trong lúc mọi người mải mê nghe chim giả hót thì chim thật đã bay về chốn rừng xanh.
Hoàng đế sửng sốt:
- Thế là thế nào?
Quần thần tỏ vẻ tức giận, kết tội chim vong ân bội nghĩa. Cũng có người an ủi như vậy còn là may vì còn giữ được con hay nhất.
Thế là chim giả lại phải hót, có một bài mà nó cứ hót đi hót lại đến mấy chục lần.
Quan chưởng nhạc hết lời ca tụng chim máy, quan quả quyết nó hơn hẳn chim thật, không chỉ vì nó có bộ lông đẹp mà chính vì tài nghệ của nó.
- Muôn tâu bệ hạ - quan chưởng nhạc trình lên Hoàng đế - với con chim thật, chẳng ai biết được nó sẽ hót bài gì; nhưng với con chim máy thì các bài hót được sắp xếp theo một trật tự nhất định, cứ mở máy các bài sẽ lần lượt hót lên. Cứ việc tháo máy ra, xem các bánh xe sắp đặt thế nào thì hiểu được cách chuyển động của máy và cách phát ra tiếng hót.
Mọi người tán thành ý kiến của quan chưởng nhạc.
Hoàng đế phán rằng phải để dân chúng được nghe chim máy hót, nên chủ nhật quan Chưởng nhạc đem chim máy cho dân chúng nghe.
Dân chúng được nghe hoạ mi hót, ai cũng tấm tắc khen, sau mỗi bài mọi người lại chỉ tay lên trời, lắc đầu kêu "ồ"!
Nhưng có một anh thuyền chài nghèo, đã nhiều lần được nghe hoạ mi hót, lại nói như thế này.
- Khá hay đấy! Khá giống hoạ mi thật đấy! Nhưng nghe như còn thiếu một cái gì ấy.
Vậy là chim thật đã ra khỏi hoàng cung; chim máy được đưa lên địa vị độc tôn.
Người ta đặt nó trên một đệm gấm, bên cạnh giường ngự, xung quanh xếp đầy những bội tinh, châu báu, vàng ngọc là những thứ chim được ban thưởng. Nó được hoàng đế phong cho chức tước cao quý. Về ngôi thứ lâm triều, chim được xếp hàng đầu, bên trái, là thứ bậc cao nhất triều đình.
Quang chưởng nhạc viết một pho sách mười lăm chương ca tụng chim hoạ mi máy, lời lẽ uyên bác, cao siêu. Ai đọc bộ sách ấy cũng gật gù tỏ ra thông hiểu, để khỏi mang tiếng dốt nát.
Sau một năm, Hoàng đế ,triều thần, và cả nước đều thuộc lòng những bài do chim máy hót. Người ta có thể đồng ca với chim. Từ Hoàng đế đến chú bé ngoài phố cũng biết hót.
Rõ thật là hay!
Nhưng một hôm, chim máy đang hót cho Hoàng đế nghe thì bỗng có tiêng kêu đánh sạch trong bụng chim. Dường như có cái gì bị gẫy, các bánh xe quay loạn xạ nghe xoàn xoạt, rồi chim ngừng hót.
Hoàng đế truyền gọi quan ngự y đến bắt mạch chữa cho chim. Nhưng quan ngự y từ chối vì không thuộc chuyên môn của người. Triều đình phải cho gọi một thợ chữa đồng hồ đến. Anh thợ đồng hồ tháo tung cỗ máy xem xét nói rằng các bánh xe mòn nhiều, không có đồ thay; chỉ có thể lắp lại dùng tạm, mỗi năm chỉ được cho chim hót một lần. Nghe tin thần dân cả nước bàng hoàng. Tiếng chim máy hót bây giờ nghe rèn rẹt, nhưng quan chưởng nhạc vẫn khăng khăng rằng tiếng chim máy hót vẫn du dương như trước.
Năm năm sau, nhân dân trong nước nghe một tin dữ. Hoàng đế muôn vàn kính yêu của họ lâm bệnh nặng, không cứu chữa được. Đình thần đã chọn người kế vị. Dân chúng nhớn nhác đến dinh quan thị lang hỏi thăm tin tức.
Hoàng đế tái ngắt, giá lạnh trong long sàng. Văn võ bá quan tưởng người đã băng hà rối rít, xun xoe quanh vị vua mới. Tróng khi đó thị vị và nữ tì vui chơi, thoả thích chuyện gẫu và uống nước chè.
Hoàng đế đáng thương đang hấp hối, người chỉ còn thoi thóp thở.
Cảm thấy có vật gì đè lên ngực, người mở mắt và nhìn thấy thần chết đang cười với người. Thần chết đã lột mũ miện của người, một tay cầm xạ kích một tay cầm hoàng kỳ. Từ các nếp màn che quanh long sàng ló ra những cái đầu lâu kỳ quái; có những cái trông gớm ghiếc, lại có những cái trông nhân từ. Đó là công đức và tội lỗi của Hoàng đế hiện về trong khi thần chết đè nặng lên trái tim người.
- Còn nhớ không? Nhà vua còn nhớ không?
Cái đầu lâu lần lượt hỏi tội nhà vua. Chúng kể ra không biết bao nhiêu là tội, khiến nhà vua toát hết cả mồ hôi và kêu lên:
- Nhưng ta đâu có biết những chuyện ấy?
Rồi ngài hô: 
- Cử nhạc lên! Khua trống cái lên! Ta không muốn nghe những lời ma quái nữa!
Mặt ma vẫn cứ trơ trơ, còn thần chết thì vẫn lắc lư cái đầu.
Hoàng đế lại thét lên:
- Cử nhạc! Cử nhạc mau! Chim vàng thân yêu! Hãy hót đi! Hót lên! Ta sẽ ban thưởng cho người vàng bạc, châu báu và chiếc bài vàng. Hót lên! Hót lên đi!
Nhưng chẳng có ai vặn máy, nên chim cứ im lìm. Còn thần chết thì vẫn giương đôi mắt thao láo, trống hốc, nhìn chằm chằm Hoàng đế.
Giữa lúc đó, từ ngoài cửa sổ nổi lên tiếng hót tuyệt vời. Chim hoạ mi bé nhỏ đã từ rừng xanh bay về đậu trên cành cây ngoài vườn. Nghe tin Hoàng đế ốm nặng, chim đã bay về mang lại cho người nguồn sinh lực bằng tiếng hót của mình.
Tiếng hót của hoạ mi vang lên, bóng ma tan dần, máu lại lưu thông trong huyết quản của nhà vua. Thần chết cũng phải lặng đi trước tiếng hót của hoạ mi, rồi lại khuyến khích:
- Cứ hót đi! Hoạ mi! Cứ hót đi!
- Được! nhưng phải trao lại kiếm vàng và mũ miện cho Hoàng đế!
Sau mỗi bài hót của chim, thần chết lại trao trả một bảo vật. Chim tiếp tục hót, ca ngợi cảnh thanh bình nơi nghĩa trang đầy hoa thơm, cỏ lạ. Thần chết không cầm nỗi lòng mong muốn trở lại khu vườn của mình, đã hoá thành một đám mấy trắng bay qua cửa sổ và biến mất.
Hoàng đế reo lên:
- Cảm ơn chim! Cảm ơn chim yêu quí! Ta đã nhận ra hoạ mi rồi. Ta đã vô tình để chim ra khỏi hoàng cung, vậy mà chim vẫn quay về, lại giúp ta xua đuổi tà ma, cứu ta ra khỏi tay thần chết. Ơn ấy không bao giờ ta quên.
Hoạ mi đáp:
- Nhà vua ban thưởng cho chim nhiều rồi. Những giọt nước mắt, nhà vua nhỏ lần đầu tiên nghe chim hót, chim không bao giờ quên cảnh tượng ấy. Đối với một ca sĩ, không có vàng bạc châu báu nào quý giá bằng. Bây giờ xin Hoàng đế yên nghỉ để hoạ mi hót cho người nghe cho mau bình phục.
Rồi hoạ mi lại hót, hoàng đế lại thiếp đi trong giấc ngủ hồi sinh êm đềm.
Lúc ánh bình minh chiếu qua cửa sổ rọi tới long sàng, nhà vua tỉnh giấc trong người sảng khoái vô cùng. Chung quanh chẳng có ai đến hầu, vì họ yên trí vô nhà vua đã băng hà. Duy chỉ có hoạ mi vẫn một mình líu lo bên cạnh Hoàng đế.
Hoàng đế bảo chim:
- Từ nay hoa mi luôn ở bên ta để hót cho ta nghe, còn con chi giả ta sẽ đập tan thành trăm mảnh.
Hoạ mi vội can:
- Xin nhà vua đừng làm như vậy. Chim máy đã làm hết sức của nó, nên giữ nó lại. Còn tôi, tôi không quen sống trong hoàng cung. Xin nhà vua cho phép tôi về rừng, chiều chiều tôi sẽ bay lại đây, đậu trên cành cây, trước cửa sổ này để hót cho nhà vua nghe. Chim sẽ hót lên cuộc đời của những kẻ sung sướng nhưng cuộc đời cũng như cuộc đời của những người đau khổ. Chim sẽ hót lên những điều tốt cũng như những điều xấu người ta chung quanh nhà vua. Tiếng hót của hoạ mi bé nhỏ này sẽ lọt tới những người dân chài nghèo khổ, của những nông dân bần hàn, đến tận những nơi xa hoàng đế và triều đình. Hoạ mi kính trọng tấm lòng nhà vua hơn cả ngai vàng, mặc dầu ngai vàng là biểu hiện thiêng liêng.
Chim sẽ đến, sẽ hót, nhưng chỉ xin nhà vua một điều:
- Chim muốn xin gì trẫm cũng ban - nhà vua nói và đứng dậy ghi chặt thanh kiếm nạm ngọc quí vào ngực.
- Chim chỉ xin bệ hạ một điều là đừng nói cho bất cứ ai biết rằng bệ hạ có một con chim nhỏ đã tâu lên cho bệ hạ biết tất cả mọi điều. Như thế mọi việc sẽ êm đẹp.
Nói rồi chim cất cánh bay đi.
Lúc ấy triều thần bước vào. Họ yên trí hoàng đế đã băng hà. Nhưng mọi người sửng sốt thấy nhà vua đứng dậy quay về phía họ mà phán rằng:
- Chào các ngươi!

( truyện cổ dân gian Trung Hoa)



Gấu và hai người bạn 

 

    Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một anh chàng béo, còn anh kia thì gầy. 
        Một hôm nọ, hai anh chàng đang đi trong rừng. Bỗng nhiên từ xa có một con gấu to lớn xuất hiện, gầm gừ và tính tấn công hai anh chàng này. Thấy con gấu, hai anh chàng hốt hoảng kêu lên: "Cứu tôi với!". Anh gầy liền chạy đến một cây cao gần đấy để leo lên lánh nạn. Do quá béo, anh chàng béo kia không leo lên cây được. Thấy con gấu sắp lao đến chỗ mình, anh chàng béo cầu cứu bạn: "Làm ơn kéo tôi lên với!", nhưng anh chàng gầy lắc đầu nói: "Không được đâu, anh nặng lắm, tôi không kéo nổi đâu!" Nói xong, anh chàng gầy leo tuốt lên cao để mặc bạn mình. Thấy con gấu tiến sát gần mình, anh chàng béo liền nằm xuống đất nín thở giả vờ chết. Gấu tiến đến anh chàng béo nhưng thấy anh này nằm bất động. Con gấu hít hít vài cái rồi bỏ đi. 

        Khi con gấu bỏ đi, anh chàng béo bèn nhổm dậy nghĩ: "Thì ra gấu không ăn thịt người chết, mình liều giả chết, may sao lại thoát nạn." 

        Thấy gấu đã bỏ đi xa, anh chàng gầy leo xuống cây, chạy lại gần bạn mình,ra vẻ mừng rỡ hỏi: "Anh có sao không? May quá, anh không bị gấu ăn thịt. Tôi thấy gấu nói với anh điều gì thế?" Anh chàng béo mĩm cười đáp: "Con gấu nói rằng: "Sao tôi lại kết bạn với người ham sống sợ chết, bỏ rơi bạn mình trong lúc hoạn nạn?" Nói xong, anh chàng béo bỏ đi, để cho anh chàng gầy đứng đó im lặng vì xấu hổ.

( truyện ngụ ngôn Việt Nam)

 

Đàn kiến và cọng rơm

 

    Trên cánh đồng đang mùa gặt, đàn kiến tha thóc về kho thành những vệt óng ánh. Trong những cọng rơm khô nằm ngoặt ngoẹo quanh ruộng, đàn kiến thở dài:

-    Tội nghiệp! Sau mùa gặt, rơm chỉ còn là thứ trơ trụi, xác xơ thôi.
Bỗng lũ ập đến nhanh quá! Họ hàng nhà kiến cố gồng gánh cơ ngơi lên gò đất cao, nhưng cũng không kịp thoát hiểm. Đang tuyệt vọng trong cơn nguy kịch, chúng bỗng nghe những cọng rơm gọi:

-    Còn chần chờ gì nữa? Bám chặt vào, chúng tôi sẽ đưa các bạn đi tránh lũ!
Khi rơm đưa đàn kiến đến nơi an toàn, nhìn những cọng rơm thấm nước, lũ kiến lại ngạc nhiên bảo:

-    Ôi! Rơm sắp rã mục ra rồi, các bạn không thấy mệt mõi hay sao?
-    Không đâu! Giúp được các bạn là chúng tôi thấy vui lắm – Rơm thản nhiên đáp.

Nhưng mưa nắng lại hết sức thất thường khiến đàn kiến không có chỗ nào nương thân và cũng chẳng có gì để ăn khi đói. Thấy vậy, Rơm vội vắt mình “ hóa thành” những dãy nhà lều bằng vô vàn  những tai nấm nõn nà mát mịn. Đàn kiến nép mình dưới những tai nấm và xúc động hỏi:

-    Cả đến khi rệu rã, các bạn rơm ơi, các bạn vẫn không sợ phải làm việc nặng nhọc ư?
Kiến chờ câu trả lời của những cọng rơm nhưng bên tai lũ kiến nhỏ chỉ còn nghe những tiếng thì thầm của những tai nấm:

-    Trong cuộc sống, điều đáng sợ nhất là mình không còn giúp gì cho ai nữa!
Nói rồi, những chiếc tai nấm vươn lên cao hơn và tươi cười khoe rằng:

-    Các bạn kiến ơi, những chiếc tai nấm chúng mình còn là món ăn ngon cho mọi người nữa đấy!
Cả đàn kiến nghe xong liền cúi đầu cọ cọ những sợ râu vào những tai nấm và bùi ngùi:
- Cảm ơn! Các bạn rơm đúng là những người bạn hiền lành và đã luôn hết lòng vì người khác.

 Một hôm nào đó, khi bật chợt nhìn thấy lũ kiến nhỏ hành quân trên mặt đất, các bé hãy hỏi chuyện về nững cọng rơm xem có đúng như vậy không nhé!

(Lê Thị Phước Hòa)

© Copyright 2014, All right reserved.